Sinh năm 1980, Lê Quang Dương mang trong mình dòng chảy của hai miền quê giàu truyền thống. Quê nội thuộc dòng họ Lê Quang ở huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh; quê ngoại thuộc dòng họ Nguyễn Đăng ở huyện Ý Yên, tỉnh Nam Định. Lê Quang Dương sinh ra tại Phổ Yên, Thái Nguyên và lớn lên tại Đông Anh, Hà Nội – nơi gắn bó với những năm tháng tuổi thơ và cũng là nơi nuôi dưỡng những ước mơ đầu đời.
Gia đình của mentor Lê Quang Dương là hình mẫu của sự cống hiến. Mẹ là Bác sĩ, từng giữ cương vị Phó Giám đốc Bệnh viện Bắc Thăng Long. Bố là một chiến sĩ Bộ đội Phòng không. Hai con người thuộc hai lĩnh vực khác nhau nhưng cùng chung lý tưởng phụng sự đã gặp nhau tại Thái Nguyên và xây dựng một gia đình đầm ấm.
Mentor Lê Quang Dương chia sẻ: “Là con út trong gia đình có ba anh em trai, tôi luôn nhận được sự yêu thương đặc biệt. Hai anh trai sinh năm 1971 và 1973, còn tôi ra đời sau đó bảy năm. Mẹ tôi từng mong muốn có một cô con gái để đặt tên là Thùy Dương. Khi người con thứ ba vẫn là một bé trai, gia đình quyết định đặt tên là Lê Quang Dương, với mong muốn con sẽ trở thành "ánh dương" tỏa sáng, mang nguồn năng lượng tích cực đến mọi người”.
Ít ai biết rằng, chính những buổi tối theo mẹ đến bệnh viện trực đã gieo vào lòng cậu bé Lê Quang Dương một ước mơ rất đẹp. Mỗi lần nhìn mẹ ân cần chăm sóc người bệnh, chứng kiến niềm vui của những bệnh nhân được cứu chữa, cậu đều tự nhủ sau này mình cũng sẽ trở thành một bác sĩ. Và ước mơ ấy theo Lê Quang Dương suốt những năm tháng học phổ thông.
Năm 1998, sau nhiều năm miệt mài học tập, Lê Quang Dương bước vào kỳ thi tuyển sinh Đại học với mục tiêu duy nhất là Trường Đại học Y Hà Nội. Đó không chỉ là mong muốn của bản thân mà còn là cách anh tiếp nối lý tưởng nghề nghiệp từ người mẹ kính yêu. Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng diễn ra theo đúng kế hoạch và kết quả thi khiến Lê Quang Dương lặng người khi chỉ thiếu đúng 0,5 điểm để bước qua cánh cổng Đại học Y Hà Nội.
Nửa điểm khoảng cách tưởng như rất nhỏ nhưng đủ để thay đổi hướng đi của cả một cuộc đời. Và giấc mơ khoác lên mình chiếc áo blouse trắng khép lại trong nhiều tiếc nuối. Với một chàng trai vừa tròn mười tám tuổi, đó là cú sốc lớn, là cảm giác hụt hẫng khi điều mình theo đuổi suốt nhiều năm bỗng trở nên xa vời. Thế nhưng, nhìn lại sau nhiều năm, mentor Lê Quang Dương luôn cho rằng đó không phải là thất bại, mà là một bước ngoặt.
Mentor Lê Quang Dương hiểu rằng, mỗi người đều có một sứ mệnh riêng. Nếu không thể chữa lành con người bằng y học, thì vẫn còn nhiều cách khác để giúp đỡ người khác trưởng thành, mạnh mẽ hơn và sống tốt đẹp hơn. Chính suy nghĩ ấy đã trở thành nền tảng cho những lựa chọn sau này của anh. Không trúng tuyển vào Trường Đại học Y Hà Nội, Lê Quang Dương lựa chọn theo học chuyên ngành Quản trị Kinh doanh tại Khoa Kinh tế, Đại học Quốc gia Hà Nội. Dù đây không phải con đường mà anh từng mơ ước, nhưng chính môi trường học tập mới đã mở ra cho anh những góc nhìn khác về kinh tế, quản trị và phát triển con người. Những kiến thức được tích lũy trong những năm đại học sau này trở thành nền tảng quan trọng, giúp anh xây dựng sự nghiệp và từng bước theo đuổi sứ mệnh đồng hành, đào tạo và truyền cảm hứng cho cộng đồng.
Mentor Lê Quang Dương chia sẻ tiếp: “Biến cố vào năm 2001, khi tôi đang là sinh viên năm thứ ba Đại học. Mẹ qua đời vì ung thư. Là một bác sĩ tận tụy với nghề, bà đã dành cả cuộc đời để cứu chữa người bệnh nhưng cuối cùng lại không thể chiến thắng chính căn bệnh của mình. Sự ra đi của mẹ khiến tôi bừng tỉnh. Trước đó, tôi luôn nghĩ rằng dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ có mẹ lo liệu. Nhưng từ giây phút ấy, tôi hiểu mình phải tự lực cánh sinh, tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống và tương lai của chính mình.
Biến cố ấy đã tạo nên sự thay đổi lớn trong con người tôi. Từ một sinh viên thường ngồi bàn cuối, hay nói chuyện trong lớp và nhiều lần phải thi lại, tôi trở thành người chủ động học tập, chuyển lên ngồi bàn đầu để tập trung nghe giảng, nỗ lực cải thiện kết quả và giành được học bổng. Bước vào năm cuối Đại học, tôi vừa thực hiện luận văn tốt nghiệp, đi thực tập, vừa làm thêm để tự trang trải chi phí học tập và sinh hoạt. Những tháng ngày ấy không chỉ rèn luyện sự tự lập mà còn giúp tôi hình thành bản lĩnh vượt qua nghịch cảnh và tinh thần không ngừng vươn lên”.
“Cuộc đời đôi khi rất kỳ lạ. Có những cánh cửa đóng lại để buộc chúng ta bước sang một con đường mới. Ban đầu, con đường ấy có thể nhiều thử thách hơn, nhiều ngã rẽ hơn, nhưng nếu đủ bản lĩnh để bước tiếp, mỗi người đều có thể tìm thấy giá trị đích thực của mình”. Mentor Lê Quang Dương nói!
Mentor Lê Quang Dương chia sẻ: Đối với tôi, giấc mơ trở thành bác sĩ không thành hiện thực, nhưng khát vọng giúp đỡ con người thì chưa bao giờ thay đổi. Chỉ khác rằng, thay vì chữa lành những vết thương trên cơ thể, tôi lựa chọn đồng hành, truyền động lực và chia sẻ kinh nghiệm để giúp nhiều người phát triển bản thân, thay đổi tư duy và kiến tạo cuộc sống tích cực hơn. Nhìn lại hành trình đã qua, tôi tin rằng thành công không được quyết định bởi việc một người có đạt được ước mơ đầu tiên hay không, mà bởi cách họ đứng dậy sau những lần cuộc đời không diễn ra như mong muốn”.
Có lẽ, đúng như ý nghĩa cái tên mà cha mẹ đã gửi gắm từ ngày anh chào đời, mentor Lê Quang Dương vẫn đang từng ngày nỗ lực trở thành một "ánh dương" – lan tỏa tri thức, niềm tin và những giá trị tích cực đến với cộng đồng.